Search

Undiscovered

Category

Tản mạn

Tại sao mình không ở lại Pháp sau du học?

Trong những lần mình về Việt Nam, mình hay được là mình đang du học ở đâu. Đến khi họ nhận được câu trả lời thì đa phần họ sẽ nói rằng “Ở bên đấy luôn đi về làm gì? Chuyện này xảy ra không bất kỳ mình đang ở đâu, dù đến nhà họ hàng hiện đại cho đến quán bánh đa cua bên đường. Mỗi lần như vậy, mình cũng chỉ ậm ừ cười trừ hoặc trả lời “Vâng” như câu cửa miệng. Thực chất, cứ thêm một năm ở lại Pháp, mình lại càng muốn về Việt Nam hơn.

Có lẽ lý do chính đáng và hợp lý nhất mình có bây giờ là “mình không thuộc về xã hội này”. Lần nào từ Việt Nam bay qua Pháp mình cũng cảm thấy điều này rõ ràng nhất. Ở Việt Nam chúng ta nói chung một thứ tiếng, con người chân chất, vô duyên cũng có, nhưng họ vẫn là người Việt, là một Tổ Quốc chung. Ngay sau khi đáp xuống sân bay Pháp, tôi có cảm giác xã hội này không dành cho tôi, thành phần xã hội khác quá. Con người trên tàu nhìn nhau cũng xa lạ. Nụ cười, câu cảm ơn cũng không làm mình cảm thấy vui lòng bằng một câu “Cảm ơn cháu nhé” ở Việt Nam sau khi hỏi đường.

Học cao học xong, có thể kiếm được việc làm lương ổn định đi chăng nữa thì mình vẫn nghĩ mình sẽ về Việt Nam, về với Hà Nội. Gia đình là một phần, nhưng có lẽ mình chọn quay về với mảnh đất mà mình gắn bó, mà mình thực sự cảm thấy thoải mái.

Mọi người cứ kêu Việt Nam thế này thế nọ, nhưng chúng ta đã sống bao nhiêu lâu nay rồi. Pháp cũng có những mặt trái khác. Đứng bến tàu mà cảm giác lạc lõng, “nguy hiểm” và bất an. Có lẽ thời điểm vui nhất là khi có đám bạn người Việt đi cùng, lúc đó, sự hỗn loạn của môi trường xung quanh cũng lùi về phía sau.

Vậy đó, mình đơn giản lắm. Thậm chí, mình cũng không hy vọng tìm được người yêu Tây, có lẽ phần truyền thống trong mình vẫn lớn. Mình muốn có một gia đình truyền thống Việt Nam với những phong tục giản dị nhưng đậm chất Á đông như sum họp ngày Tết, lễ Quốc Khánh, v..v.. Mỗi người có một con đường, một mục tiêu. Ai cũng tự xây dựng cho mình những luận điểm để bảo vệ quyết định của mình thôi. Mình biết mình sẽ về, nhưng mình tôn trọng ý kiến của những người khác.

Chuyện về cái nghề đặc biệt ấy

Chuyến bay từ Hà Nội sang Paris vừa rồi, mình được hai anh chị rất ưa nhìn phục vụ thành ra lại có hứng băn khoăn suy nghĩ về cái nghề tiếp viên hàng không đặc biệt này. Từ lâu được mọi người mô tả là khó nhằn, cũng giống như bao nhiêu nghề dịch vụ khác,tiếp viên hàng không là một nghề đầy thử thách. Phục vụ người khác là một chuyện, xa nhà là một chuyện khác. Viết bài này không phải để đi tìm hiểu về nghề tiếp viên hàng không mà chỉ đơn giản muốn viết xuống vài dòng cảm xúc mà anh chị đã để lại…

Mình là du học sinh, đi đi về về cũng mấy chuyến. Nhưng lại là chuyến bay đặc thù, bay một mạch 12 tiếng, cả ngày mới có một chuyến đó thôi. Thế nên mình đều để ý mấy anh chị tiếp viên trên chuyến bay của mình. Phần nhiều vì nghề của họ cũng đặc thù. Mà làm dịch vụ là cái nghề khổ nhất, tiếp xúc với biết bao kiểu người mà dù thảm hại đến mức nào vẫn phải nở nụ cười, nhún nhường trước khách hàng. Nghề này vốn có điều gì đó bí ẩn thu hút mình. Tuy nhiên đôi khi cứ để thắc mắc mở thế này lại làm mình thêm quan tâm.

Trước thấy mọi người cũng kêu làm tiếp viên hàng không giờ cũng phần nhiều là con ông cháu cha, và bản thân mình cũng từng nhận xét là tiếp viên hàng không giờ xuống sắc nhiều rồi, không còn long lanh như hồi trước mình đi, dù quần áo là lượt chỉnh tề hay không gian làm việc sang trọng ra sao. Thế mà cái tư tưởng ấy cũng bị thay đổi. Đợt mình đi có 2 anh chị phục vụ làm mình chú ý. Anh này người Việt cao ráo nhưng mắt hơi nhăn thành ra trông lúc nào cũng u u sầu sầu, mặc dù mặt anh có nhiều nét đẹp. Cái đặc biệt hơn cả là anh gọi mình bằng anh, không rõ do anh này người cao to nhưng tuổi ít hơn mình hay sao nhưng đây là lần đầu tiên có tiếp viên gọi mình bằng anh, xét là cơ cấu mặt mình mười năm không đổi. Trong suốt cả quá trình, anh này luôn gọi mình bằng anh, và khuôn mặt đượm buồn của anh này làm mình chú ý. Mình có thấy anh cười một lần lúc phục vụ với khách tây khác. Người như anh này dễ làm mình tò mò về cuộc sống, về những cố gắng để trở thành tiếp viên.

Người còn lại trên chuyến bay hôm ấy là một bạn nữ.  Mình đoán là bạn không phải người Việt, mặt bạn có nét duyên của người Á Châu, nhưng không phải người Việt. Hơn nữa mình cũng chưa thấy bạn nói tiếng Việt và bạn nói với những tiếp viên khác bằng tiếng Anh. Đây cũng là một điều mình để ý dạo gần đây, tiếp viên hàng không Việt Nam giờ cũng tuyển nhiều người nước ngoài. Đợt mình đi hãng hàng không giá rẻ ở Việt Nam cũng gặp một bạn Hàn Quốc chính hiệu. Làm tiếp viên đã đặc thù, làm tiếp viên ở nước khác chắc còn lạ hơn. Bạn này hiền, lịch sự và lễ phép. Nhiều khi mình cũng tự hỏi, nếu gặp khách hàng khó khăn thì bạn sẽ phải xử lý ra sao. Tuy nhiên hình ảnh của bạn đẹp nét dịu dàng khiến mình không muốn đi sâu vào con người vất vả ấy.

Trước kia mình cũng đã viết một đoạn ngắn về chuyện những con người đi ngang qua đời mình. Lần này mình biết cũng thế, đây không phải là lần đầu mình để ý những tiếp viên hàng không trên chuyến bay của mình. Mình biết mọi chuyện sẽ dừng lại ở đây thôi. Luôn có những người mà mình gặp duy nhất một lần trong đời nhưng bản thân vẫn sẵn sàng lưu giữ dấu ấn mà họ đã để lại.

Hà Nội mà tôi chưa khám phá

Những giấc ngủ trưa ngắn ngỏi luôn mang đến nhiều cảm giác lạ lẫm. Lạ là vì chúng đưa ta vào những góc của cuộc sống mà ta chưa khám phá, cho ta thấy những mảnh cảm xúc mà chúng ta không  dễ tìm thấy trong cuộc sống bận rộn hàng ngày. Lúc nào cũng vậy, qua những giấc ngủ ấy, tôi lại bẫng mất đôi phút, ngẫm nghĩ trong sự xao xuyến rung động. Lạ thật đấy nhưng cái lạ này đáng quý và dễ chịu đến nhường nào.

Tôi đoán đã luôn tồn tại một góc của Hà Nội chỉ có thể khám phá qua những giấc ngủ trưa ngắn ngỏi này. Không khí se lạnh, có lẽ cũng do nhiệt độ điều hòa trong phòng, hòa hợp vào màu xanh rêu, cái màu đặc trưng trên nền tường vàng của Hà Nội cổ kính. Phía bên trên, hai hàng cây cao lớn che phủ bầu trời dọc con đường chúng tôi đi. Tôi ngồi sau xe, thả hồn vào con phố mà lòng nôn nao. Nếu bạn có hỏi tôi tên những con phố tôi đã gặp trong giấc mơ ấy, tôi không biết. Tôi nghĩ tôi cũng chưa có cơ hội đi qua trong đời, hoặc có khi đơn giản là những con phố ấy chỉ tồn tại trong tiềm thức. Nhưng tôi chắc chắn rằng tôi yêu chúng rất nhiều. Tối vốn yêu Hà Nội như vậy, nhưng thành phố rêu phong này ẩn chứa nhiều điều đặc biệt quá, những con ngõ, con ngách chằng chịt chạm nhau phía sau những dãy phố. Tôi sinh ra và lớn lên trong ngõ nên tôi biết rằng, tình yêu với Hà Nội thực sự đã được vun đắp trong tôi từ bé.

Ở ngưỡng cửa còn vài ngày là xa Hà Nội, điều gì cũng mang đầy giá trị. Thời tiết mấy ngày gần đây cũng mưa rơi lắt rắt làm mình càng day dứt. Xa Hà Nội, xa gia đình để đi học nơi phương xa xứ người đâu phải dễ dàng. Hy vọng Hà Nội sẽ lại đến với tôi qua những giấc mơ để tình yêu của tôi với mảnh đất này luôn rực cháy.

Hà Nội

17/8/2016

Create a free website or blog at WordPress.com.

Up ↑